PAMELA COLMAN SMITH – NGƯỜI PHỤ NỮ ĐỨNG SAU HÌNH ẢNH TAROT HIỆN ĐẠI
Trong
lịch sử Tarot hiện đại, có một nghịch lý đặc biệt: bộ bài nổi tiếng nhất thế
giới trong hơn một thế kỷ lại được minh họa bởi một người phụ nữ gần như bị
quên lãng trong phần lớn thế kỷ XX. Tên bà là Pamela Colman Smith – họa sĩ đứng
sau toàn bộ hình ảnh của bộ Rider-Waite-Smith Tarot, bộ bài đã định hình gần
như toàn bộ Tarot hiện đại.
Để
hiểu vì sao đóng góp của Pamela Colman Smith lại quan trọng đến vậy, cần nhìn
lại hoàn cảnh sống của bà, môi trường nghệ thuật cuối thế kỷ XIX – đầu thế kỷ
XX, và cách bà đã thay đổi cấu trúc hình ảnh của Tarot mãi mãi.
Pamela
Colman Smith sinh năm 1878 tại London trong một gia đình có cha là thương gia
người Mỹ. Tuổi thơ của bà không ổn định; gia đình di chuyển nhiều giữa Anh, Mỹ
và Jamaica. Chính thời gian sống tại Jamaica đã ảnh hưởng sâu sắc đến trí tưởng
tượng và phong cách nghệ thuật của bà, nơi bà tiếp xúc với văn hóa dân gian,
màu sắc nhiệt đới và nghệ thuật kể chuyện bằng hình ảnh.
Năm
1893, Smith theo học tại Pratt Institute ở New York. Đây là một trong những
trường mỹ thuật quan trọng của Mỹ cuối thế kỷ XIX. Tại đây, bà được đào tạo
trong môi trường chú trọng minh họa, thiết kế sân khấu và nghệ thuật kể chuyện
bằng hình ảnh – kỹ năng sau này trở thành yếu tố cốt lõi khi bà vẽ Tarot.
Smith
không chỉ là họa sĩ minh họa. Bà còn tham gia sân khấu, thiết kế trang phục, kể
chuyện dân gian và tổ chức các buổi trình diễn nghệ thuật. Phong cách của bà
chịu ảnh hưởng từ nghệ thuật dân gian, biểu tượng học và Art Nouveau. Các nhân
vật trong tranh của bà thường có nét mặt giàu cảm xúc, cử chỉ rõ ràng và bố cục
kể chuyện trực tiếp.
Bước
ngoặt quan trọng trong đời bà xảy ra khi bà gia nhập Hermetic Order of the
Golden Dawn. Đây là hội kín huyền học nổi tiếng ở London, nơi bà gặp Arthur
Edward Waite.
Waite
là một học giả huyền học nghiêm túc, có kiến thức sâu về Kabbalah, thần học
Kitô giáo và biểu tượng học. Ông muốn tạo ra một bộ Tarot mới phản ánh hệ thống
huyền học của Golden Dawn, nhưng dễ tiếp cận hơn với công chúng. Để thực hiện
điều đó, ông cần một họa sĩ có khả năng chuyển biểu tượng phức tạp thành hình
ảnh trực quan. Pamela Colman Smith chính là người ông chọn.
Năm
1909, bộ bài được xuất bản bởi nhà in Rider & Son tại London. Tên của bộ
bài ban đầu thường được gọi là Rider–Waite Tarot, nhưng ngày nay giới nghiên
cứu sử dụng tên Rider–Waite–Smith để ghi nhận công lao của Smith.
Điểm
cách mạng trong bộ bài này nằm ở Minor Arcana. Trước đó, trong các bộ như Tarot
de Marseille, các lá từ 2 đến 10 chỉ đơn giản là những ký hiệu lặp lại – ví dụ
năm thanh gậy hoặc bảy đồng tiền. Người đọc phải dựa vào hệ thống số học hoặc
truyền thống huyền học để diễn giải.
Smith
đã thay đổi điều này hoàn toàn.
Bà
minh họa toàn bộ 78 lá bằng các cảnh tượng sống động. Lá Five of Pentacles
không còn chỉ là năm đồng tiền; nó trở thành hình ảnh hai người nghèo bước qua
cửa nhà thờ trong tuyết. Lá Three of Swords không chỉ là ba thanh kiếm; nó là
một trái tim bị đâm xuyên giữa cơn mưa.
Những
hình ảnh này cho phép người đọc cảm nhận ý nghĩa trực tiếp mà không cần kiến
thức huyền học phức tạp.
Điều
này có ý nghĩa lịch sử rất lớn. Nó dân chủ hóa Tarot.
Từ
một hệ thống biểu tượng khó tiếp cận trong các hội kín, Tarot trở thành công cụ
trực quan mà bất kỳ ai cũng có thể học.
Waite
cung cấp khung ý nghĩa, nhưng chính Smith là người tạo nên ngôn ngữ hình ảnh.
Nhiều học giả ngày nay nhận định rằng thành công của Rider–Waite–Smith đến từ
khả năng kể chuyện bằng hình ảnh của Smith hơn là lý thuyết của Waite.
Tuy
nhiên, khi bộ bài được xuất bản, tên của bà không xuất hiện nổi bật. Bộ bài
mang tên nhà xuất bản Rider và tên Waite, người viết sách hướng dẫn. Smith nhận
thù lao cố định và không hưởng bản quyền lâu dài.
Sau
khi hoàn thành bộ bài, sự nghiệp của Smith không đạt được thành công thương mại
lớn. Bà tiếp tục minh họa và hoạt động nghệ thuật, nhưng sống trong hoàn cảnh
tài chính khó khăn. Bà qua đời năm 1951 trong sự lặng lẽ.
Trong
nhiều thập kỷ, tên của bà gần như biến mất khỏi lịch sử Tarot.
Chỉ
đến cuối thế kỷ XX, khi các nhà nghiên cứu bắt đầu xem xét lại vai trò của phụ
nữ trong lịch sử nghệ thuật và huyền học, Pamela Colman Smith mới được ghi nhận
đúng mức.
Các
triển lãm về nghệ thuật của bà được tổ chức. Tài liệu lưu trữ cho thấy phần lớn
hình ảnh mang tính cảm xúc và biểu tượng trực quan trong Rider–Waite–Smith xuất
phát từ sáng tạo của bà chứ không chỉ từ chỉ dẫn của Waite.
Điều
này làm thay đổi cách chúng ta hiểu về Tarot hiện đại.
Bộ
bài 1909 không chỉ là sản phẩm của một học giả huyền học, mà là kết quả của sự
hợp tác giữa tư duy biểu tượng và nghệ thuật kể chuyện bằng hình ảnh.
Tác
động của Rider–Waite–Smith là không thể đo đếm hết. Hầu hết các bộ Tarot xuất
bản trong thế kỷ XX và XXI đều dựa trên bố cục của nó. Cách chúng ta hình dung
The Fool, The High Priestess, The Lovers hay Death ngày nay gần như hoàn toàn
chịu ảnh hưởng từ minh họa của Smith.
Ngay
cả khi các bộ bài hiện đại thay đổi phong cách – từ fantasy, gothic, tối giản
đến kỹ thuật số – cấu trúc kể chuyện bằng hình ảnh trong Minor Arcana vẫn là di
sản trực tiếp của Smith.
Từ
góc độ lịch sử nghệ thuật, Rider–Waite–Smith cũng phản ánh thẩm mỹ đầu thế kỷ
XX: đường viền rõ ràng, màu phẳng, bố cục sân khấu và ảnh hưởng của minh họa
sách thiếu nhi.
Từ
góc độ văn hóa, bộ bài xuất hiện đúng thời điểm phong trào huyền học và tâm
linh cá nhân bắt đầu lan rộng ở Anh và Mỹ. Tarot không còn chỉ dành cho hội
kín, mà bước vào thị trường đại chúng.
Sự
thành công thương mại sau này của bộ bài – đặc biệt từ thập niên 1960 trở đi
khi phong trào New Age bùng nổ – khiến Rider–Waite–Smith trở thành bộ Tarot
được in nhiều nhất lịch sử.
Nhưng
điều đáng chú ý là trong suốt nhiều thập kỷ đó, người phụ nữ đã vẽ nên những
hình ảnh ấy gần như không được nhắc đến.
Ngày
nay, khi nghiên cứu lịch sử Tarot, không thể bỏ qua vai trò của Pamela Colman
Smith. Bà không chỉ minh họa một bộ bài. Bà đã tái định nghĩa cách hình ảnh
Tarot hoạt động.
Nếu
Golden Dawn cung cấp hệ thống biểu tượng, thì Smith cung cấp linh hồn thị giác.
Nếu
Waite viết ý nghĩa, thì Smith biến chúng thành câu chuyện.
Câu
chuyện của Pamela Colman Smith cũng phản ánh vấn đề rộng lớn hơn trong lịch sử
nghệ thuật: nhiều phụ nữ đóng vai trò trung tâm nhưng bị che khuất bởi tên tuổi
nam giới hoặc nhà xuất bản.
Việc
ngày nay bộ bài được gọi là Rider–Waite–Smith không chỉ là chỉnh sửa thuật ngữ,
mà là hành động phục hồi công bằng lịch sử.
Khi
cầm một bộ Tarot hiện đại trong tay, dù thuộc phong cách nào, chúng ta vẫn đang
nhìn thế giới qua cấu trúc hình ảnh mà Pamela Colman Smith đặt nền móng năm
1909.
Hơn
một thế kỷ đã trôi qua, nhưng di sản của bà vẫn sống trong từng lá bài được
trải ra trên bàn.
Bài viết "PAMELA COLMAN SMITH – NGƯỜI PHỤ NỮ ĐỨNG SAU HÌNH ẢNH TAROT HIỆN ĐẠI" có bản quyền, được bảo vệ bởi DMCA. Bất kỳ hình thức sao chép lại ở các trang khác mà không tuân thủ các điều khoảng sử dụng của chúng tôi sẽ được thông báo đến DMCA để thực hiện gỡ bỏ khỏi hệ thống tìm kiếm của Google và Bing. Truy cập DMCA.COM để biết thêm về các biện pháp trừng phạt do vi phạm bản quyền nội dung số.







