CÚ CHẠM CỦA ĐÁ LỬA VÀ THÉP: DI SẢN BẤT TỬ CỦA BỘ BÀI RIDER-WAITE-SMITH
Chào mừng các bạn đã quay trở lại. Trong suốt hành trình vừa qua, chúng ta đã đi qua những đền đài của Alberti, những lời tiên tri của Vaticinia, và cả những suy tưởng triết học của Machiavelli hay René Girard. Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ dừng chân ở một cột mốc gần gũi hơn, nhưng lại là quyền năng nhất trong thế giới Tarot hiện đại. Chúng ta sẽ nói về sự ra đời của bộ bài Rider-Waite-Smith năm 1909 thông qua những dòng giới thiệu đầy cảm hứng của Gertrude Moakley trong cuốn Pictorial Key to the Tarot ấn bản năm 1959.
Moakley đã viết về Arthur Edward Waite – một học giả đồ sộ, một biên tập viên mẫn cán của những nhà xuất bản lớn – rằng: "Vào cuối đời, Waite đã nhận ra rằng trong tất cả những tác phẩm vĩ đại của mình, bộ Tarot nhỏ bé này lại là một trong những thành quả rực rỡ nhất." Câu chuyện này dạy chúng ta một bài học kỳ lạ về di sản: Đôi khi, thứ mà ta "tiện tay" làm ra lại trở thành hiện thân bất tử cho tất cả những gì ta đại diện, trong khi những công trình đồ sộ khác lại bắt đầu mang mùi hương của hoa oải hương khô – mùi của sự cũ kỹ và quên lãng.
1. Nghịch lý của di sản: Khi cái nhỏ bé trở nên vĩ đại
A.E. Waite là một người khổng lồ về tri thức huyền học. Ông đã viết hàng chục cuốn sách dày cộp về Chén Thánh, về Hội Tam Điểm, về Rosicrucianism với văn phong hàn lâm và khắt khe. Thế nhưng, điều khiến cái tên Waite vẫn còn sống động trong tâm trí hàng triệu người ngày nay không phải là những pho sách nghiên cứu khô khan đó, mà lại là 78 lá bài nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay.
Gertrude Moakley đã gọi đây là "epitome" – bản tóm tắt hoàn hảo cho tư tưởng của một đời người. Tại sao một bộ bài lại có thể vượt qua thời gian mạnh mẽ đến thế? Bởi vì nó không chỉ là giấy và mực; nó là sự cô đọng của trí tuệ. Trong khi những trang sách có thể bị bám bụi và trở nên lỗi thời, những biểu tượng trên lá bài lại có khả năng tự tái sinh trong tâm thức của mỗi thế hệ người đọc mới. Tarot của Waite không "ngửi thấy mùi oải hương khô" vì nó không đứng yên; nó đối thoại, nó biến đổi và nó sống cùng hơi thở của người cầm nó.
2. Sự hội tụ của Flint và Steel: Waite và Pamela Colman Smith
Chi tiết đắt giá nhất trong nhận định của Moakley chính là sự kết hợp giữa Waite và nữ họa sĩ Pamela Colman Smith. Bà gọi đó là sự va chạm giữa "đá lửa và thép" (flint and steel). Waite đại diện cho tính nam (Masculinity) – sự logic, hệ thống tri thức uyên bác và cấu trúc chặt chẽ của một học giả. Pamela đại diện cho tính nữ (Femininity) – sự nhạy cảm nghệ thuật, trí tưởng tượng bay bổng và khả năng thấu thị của một tâm hồn nghệ sĩ.
Khi hai thái cực này chạm vào nhau, một tia sáng mới đã được tạo ra. Waite cung cấp khung sườn tư tưởng, nhưng chính đôi tay của Pamela đã thổi hồn vào đó. Bạn hãy nhớ rằng, trước năm 1909, các lá bài Ẩn phụ (Minor Arcana) thường chỉ là những hình vẽ đơn giản về các biểu tượng chất bài. Chính Pamela, dưới sự dẫn dắt của Waite nhưng bằng tài năng thiên bẩm của mình, đã biến những con số khô khan thành những bức tranh kể chuyện đầy cảm xúc. Sự kết hợp này chính là một "Marriage of Minds" (Cuộc hôn nhân của tâm trí), tạo nên một chuẩn mực mới cho Tarot mà cho đến tận hôm nay, hầu hết các bộ bài hiện đại vẫn đang kế thừa.
3. Sức sống của sự "tiện tay"
Có một sự thật đầy mỉa mai trong sáng tạo: Những gì chúng ta dốc toàn lực để xây dựng đôi khi lại mau chóng lụi tàn, còn những gì chúng ta thực hiện với sự nhẹ nhàng, không áp lực lại thường mang giá trị vĩnh cửu. Waite có lẽ đã không ngờ rằng "công việc biên tập" cho bộ bài này lại trở thành dấu ấn lớn nhất của cuộc đời ông.
Điều này gợi nhắc chúng ta về khái niệm Sprezzatura của thời Phục hưng – nghệ thuật tạo ra những điều vĩ đại một cách trông có vẻ không nỗ lực. Bộ bài Tarot của Waite và Smith mang trong mình sự tươi mới bởi vì nó là sự kết tinh tự nhiên của niềm đam mê. Nó không cố gắng trở thành một pho tượng đài kỷ niệm; nó cố gắng trở thành một công cụ sống. Và chính vì mục đích phục vụ cuộc sống, nó đã trở nên bất tử.
4. Tarot – Nơi Masculinity và Femininity giao hòa
Nhìn vào bộ bài Rider-Waite-Smith, chúng ta thấy một sự cân bằng tuyệt hảo. Đó là lý thuyết huyền học huyền bí của Hội Hermetic Order of the Golden Dawn (với Waite là một thành viên chủ chốt) được chuyển hóa thành những hình ảnh rực rỡ, sống động của nghệ thuật sân khấu và dân gian (thế mạnh của Pamela).
Sự giao hòa này khiến bộ bài vừa có "độ sâu" để những học giả nghiên cứu cả đời, vừa có "độ rộng" để một người bình thường có thể cảm nhận được thông điệp ngay lập tức qua màu sắc và hình ảnh. Waite đã đem đến chiếc chìa khóa (Key), nhưng Pamela đã vẽ nên cánh cửa. Không có đá lửa, thép không thể tạo ra lửa. Không có thép, đá lửa cũng chỉ là hòn đá vô tri. Di sản của họ là minh chứng cho việc khi hai cái tôi lớn biết hạ mình để phục vụ cho một biểu tượng chung, cái đẹp vĩnh cửu sẽ được khai sinh.
Đừng để di sản của bạn mang mùi oải hương khô
Thưa các bạn, câu chuyện về Gertrude Moakley và bộ bài của Waite là một lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta trong hành trình sáng tạo và sống. Đừng quá mải mê xây dựng những "tượng đài" đồ sộ nhưng thiếu sức sống. Đôi khi, di sản thực sự của bạn nằm ở những cú chạm nhỏ bé, những sự kết nối chân thành và những điều bạn làm với tất cả sự tươi mới của tâm hồn.
Tarot dạy chúng ta về chu kỳ: cái cũ chết đi để cái mới được sinh ra. Waite đã để lại những cuốn sách cho lịch sử, nhưng ông đã để lại bộ bài Tarot cho tương lai. Những lá bài đó vẫn đang "sống và tươi mới" (still alive and fresh), hằng ngày vẫn giúp hàng triệu người tìm thấy ánh sáng trong bóng tối, tìm thấy niềm hy vọng giữa những đổ vỡ.
Lần tới khi bạn cầm trên tay một lá bài của bộ Rider-Waite-Smith, hãy nhớ về sự va chạm giữa đá lửa và thép. Hãy nhớ về sự kết hợp giữa một người đàn ông uyên bác và một người phụ nữ tài hoa đã cùng nhau tạo nên một "tia sáng" xuyên thủng màn đêm của thời gian. Và hãy tự hỏi chính mình: "Điều gì trong cuộc sống của tôi hôm nay sẽ là thứ di sản tươi mới của ngày mai? Tôi đang xây dựng những pho sách khô hay đang gieo trồng những biểu tượng sống?"
Chúc các bạn luôn tìm thấy sự tươi mới trong từng hành động nhỏ bé của mình, và hãy để sự sáng tạo của bạn luôn là một "cú chạm của đá lửa và thép", tạo nên những rạng rỡ mới cho thế gian này.
Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng tôi qua chuỗi series về Tarot này. Mong rằng những biểu tượng, những câu chuyện từ quá khứ đã thực sự trở thành những "ngôi sao mai" dẫn lối cho hành trình tương lai của bạn. Chào tạm biệt và hẹn gặp lại trong những hành trình khám phá tiếp theo!
Bài viết " CÚ CHẠM CỦA ĐÁ LỬA VÀ THÉP: DI SẢN BẤT TỬ CỦA BỘ BÀI RIDER-WAITE-SMITH" có bản quyền, được bảo vệ bởi DMCA. Bất kỳ hình thức sao chép lại ở các trang khác mà không tuân thủ các điều khoảng sử dụng của chúng tôi sẽ được thông báo đến DMCA để thực hiện gỡ bỏ khỏi hệ thống tìm kiếm của Google và Bing. Truy cập DMCA.COM để biết thêm về các biện pháp trừng phạt do vi phạm bản quyền nội dung số.







